Bất Khả Kháng Lực Truyện

Thư Niệm nhớ mãi cảnh tượng lần đầu tiên cậu gặp Tạ Viêm.

Bạn đang xem: Bất khả kháng lực truyện

Đó là một ngày nắng đẹp. Cậu đang ngồi xổm trong một góc vườn, giở một cuốn truyện tnhãi vốn đã hơi cũ ra đọc. Thư Niệm kì thực đã nhìn qua rất nhiều lần, hình ảnh và nội dung trong từng trang giấy chỉ cần nhắm mắt lại cũng có thể hiển hiện rõ nét vào đầu, hiệu ứng lập thể  (3D ý) rất chân thật. Nhưng cậu vẫn háo hức coi lại, có lẽ bởi vì đây là cuốn truyện duy nhất cậu có.


Cũng như những cô bé vào trại mồ côi, cậu thích nhất chàng hoàng tử vào truyện. Chàng ta cưỡi trên lưng một chú ngựa trắng cao cao, khuôn mặt anh tuấn mà trang phục thì đẹp mắt, lại với theo tkhô hanh kiếm oai phong lẫm liệt, chỉ thoáng chốc thôi đã đánh bại nhỏ rồng lớn, giải cứu nàng công chúa khỏi tòa lâu đài.

Trang đó Thư Niệm đã xem đi xem lại mãi, hâm mộ vô cùng.

Cậu cũng muốn được như nàng công chúa, tựa như được viết trong hồi kết truyện, “Từ đấy về sau sống một cuộc đời hạnh phúc.”

Thư Niệm năm đó đã mười nhì tuổi, nhưng có nhìn thế nào đi nữa cũng giống một đứa bé chưa lên mười. Gầy yếu đến mức ngay lập tức cả đứng cũng muốn không vững. Nơi cậu lớn lên, được gọi là “Viện phúc lợi Hạnh Phúc”.

Xem thêm: Những Đội Hình Tft Mùa 3 Đội Hình Mạnh Nhất Trong Đấu Trường Chân Lý Giữa Mùa 3

Dù tất cả mọi cô nhi viện trên đời này đều chẳng thành thật tự nhận là “cô nhi viện”, nhưng lẽ ra người ta cũng không nên gán mang đến nó cái tên hoàn toàn chẳng hợp tình hợp cảnh tí xíu nào… Nào là “Hạnh Phúc”, “Hồng Tâm” (tlặng hồng ý, ọe), “Thiên Sứ”, “Nhân Ái”… Đâu cũng như đâu!

Tiếc nỗ lực, mãi tận bây giờ Thư Niệm vẫn chưa hiểu ý nghĩa từ “hạnh phúc” này là như thế nào. Tất nhiên, nói ra thì niềm vui không hẳn là không có. Chẳng hạn Khi có phóng viên tới phỏng vấn được diện tạm bộ cánh mới, đêm Noel sẽ được hơn mọi ngày một miếng thịt lợn hun khói, lại còn… hình như là không còn gì nữa.

Ước mơ lớn nhất của lũ trẻ trong viện chính là có thể được người ta nhận nuôi. Bất kể có là nhà giàu hay không, dù chỉ là phụ vương mẹ ‘hờ’, nhưng ít ra với chúng nó thì vẫn thực đáng quý. Thư Niệm thì khác, cậu không dám nuôi vọng tưởng. Vì lẽ, cậu không xinch xắn cũng không thông minch, lúc ở trước mặt người lạ lại còn biểu hiện ấp úng chậm chạp hơn cả lúc thường. Bao lâu nay chưa hề có ai chọn cậu cả.

Thế nên lúc ma sơ gọi đến tên mình, cậu phải mất nhiều thời gian hơn mọi Lúc mới phản ứng lại kịp.

“Cậu, chính là cậu, lại đây mang đến tôi.”

Cậu đem cuốn truyện quý giá giấu phắt sau lưng, hơi hơi sợ sệt nhìn người thiếu niên ăn vận quý phái trọng vẫy tay về phía cậu.

Một khuôn mặt hài hoà đẹp đẽ lạ thường, Khi cười còn hé ra hàm răng trắng loá. Thư Niệm cảm thấy gương mặt ấy vào sắc hoàng hôn quả thật như viên thủy tinch tỏa sáng lấp lánh, lại còn phát ra ánh hào quang đẹp đẽ chói lọi.

Thiếu niên tựa như hoàng tử bước ra từ trang sách, không chút dè dặt khoác tay lên vai cậu, tay cơ giống như cầm món đồ chơi trẻ em mà chộp lấy mặt cậu: “Ồ, thật dễ thương!” Tiện thể hắn còn xoa đầu cậu mấy cái: “Mẹ, đầu nó sờ còn thích hơn cả Alice.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  • Lịch thi đấu el clasico

  • Tin chuyển nhượng của liverpool

  • Truyện tranh đam mỹ omega

  • Trường hải tuyển dụng 2017

  • x

    Welcome Back!

    Login to your account below

    Retrieve your password

    Please enter your username or email address to reset your password.